health

vehicles

business

TÌM ĐƯỜNG CỨU NƯỚC Phần 1

Hắn vừa đi vừa chửi.
Lần nào cũng vậy, cứ mất nước là mồm hắn lại bô bô lên chửi.


tim duong cuu nuoc p1



Đầu tiên hắn chửi cái máy bơm, nó cũ quá rồi mà chủ nhà đéo thay cho hắn. Nhưng cái máy bơm già vẫn è è khè khè chạy miệt mài cả năm qua chưa lúc nào nghỉ ngơi, nó vẫn làm tốt cái công việc hút hút hút, đẩy đẩy đẩy mà không phải thằng nào cũng làm được.

Thế là hắn quay ra chửi con mụ thu tiền nước. Tháng đéo nào cũng đến đòi tiền hắn mà bây giờ lại cắt nước. Đòi tiền thì nhanh thế mà cắt nước sao lâu vkl ra thế. Nhưng mụ thu tiền nước cũng chỉ đi làm thuê, nhiệm vụ của mụ không phải là ra nước, nên chửi mụ thì ích gì.

Hắn quay ra chửi cái đường ống sông đà, sao mày vỡ gì lắm thế, năm nào cũng vỡ mấy lần. Mà cái đường ống thì khác gì cái máy bơm, chửi những vật vô tri vô giác ấy chỉ mỏi mồm.

Hắn đành quay ra chửi đổng, chửi cả nhà cả họ cái thằng làm mất nước. Tiếng chửi cứ bô bô trong cái xóm trọ nhưng chẳng ai ngăn hắn cả, vì nghe tiếng hắn chửi sao mà mát đít thế.

Gần 1 tuần nay, cả xóm đái không dám đái, ỉa chẳng dám ỉa, tồn đọng bí bách lắm rồi. Không ra được bằng cửa hậu thì đành ra bằng cửa mồm. Mà thực ra chả riêng mình hắn chửi, từ đầu tuần đến giờ mọi người thay phiên nhau chửi, khô cả mồm, trốc cả mép, nước uống cũng phải tiết kiệm, thế nên thấy hắn chửi, nghe hắn chửi, cả xóm chỉ thấy mát đít, mát lòng mát dạ chứ chả khó chịu tẹo nào.

Chửi nhiều cũng mệt, phải nghĩ ra cách, tìm ra con đường cứu nước, chứ cứ thế này thì chết nhục.
Mất nước nhục lắm các con ạ - lời Bác dạy cứ văng vẳng bên tai hắn...
=> Xem thêm Phần 2

No comments:

Post a Comment